James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông:Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết.Vì bản thân cũng là một nhà quản lý, tôi hiểu mình nên viết một quyển sách thật ngắn gọn và súc tích, sao cho ngay khi đọc xong là độc giả có thể ứng dụng ngay những gì đã đọc vào thực tế để tạo nên những thay đổi tích cực trong công việc của họ.Không chỉ thế, anh còn có nhiều thời gian hơn để tạo niềm vui cho gia đình.Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào?Anh dành nhiều thời gian hơn cho từng nhân viên để đảm bảo họ hoàn toàn hiểu rõ công việc được giao.Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác.Và tôi nhận ra rằng, mặc dù "triệu chứng" khó khăn của mỗi người là rất khác nhau, thế nhưng tất cả họ đều đang cần đến một "loại thuốc điều trị": đó là cách ủy thác công việc sao cho quy trình tổng thể được hiệu quả hơn.Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ.- Giờ thì tớ hiểu rồi.