Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình.Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi.Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó.Để không bao giờ khuỵu xuống cả.
