Hôm nào đi ăn trưa nhé! Nhóm những chủ đề tương tự lại với nhau (các môn thể thao đồng đội, các môn thể thao cá nhân). Chúng ta có thể chia nhóm những học sinh ở trường thành bốn nhóm: (1) không biết đến buổi diễn, (2) biết nhưng không tham dự, (3) tham dự ít nhất một lần, và (4) tham dự thường xuyên.
Chúng ta thường bị tác động bởi ấn tượng đầu tiên. Tiếng vang lớn đến nỗi cả khán phòng như muốn rung lên. Tôi không giỏi trong lĩnh vực đó.
Hãy nhớ rằng giả thuyết của Cà Tím và Đậu Phụ là một khi khán giả đã đến xem một buổi diễn, họ sẽ tiếp tục tham gia những buổi sau, nhưng có thể không nhất thiết phải là như thế. Những Người-Biết-Cách-Giải-Quyết-Vấn-Đề không chỉ đạt được mục tiêu nhanh hơn mà họ còn tiến về phía trước nhanh hơn. Sau đó họ phải muốn đến xem biểu diễn, và hy vọng họ sẽ tiếp tục muốn đến xem những buổi biểu diễn khác sau khi xem màn trình diễn xuất sắc của Những Người Yêu Nấm.
Ba người bạn diễn nhìn nhau ngượng ngùng. Có thể bạn sẽ nghe chàng Chỉ Trích hay nói những câu thế này: Bạn có thể đánh giá theo bao nhiêu cấp độ tùy thích.
Bây giờ chúng ta hãy cùng quay lại với Những Người Yêu Nấm. Học sinh thứ ba cũng có nhận xét tương tự: Mình không có nhiều bạn bản xứ lắm. Ở biểu đồ bên dưới, kết quả kinh doanh của Cliff vượt xa những bạn hàng khác.
Các học trò của tôi bắt đầu kinh doanh đồ ăn và nước uống trên một chiếc Chúng ta luôn phải đưa ra những quyết định trong đời. Kiwi là người hiếm khi thất vọng, nhưng trong mấy ngày vừa qua cô suy sụp một cách bất thường.
Họ quyết định thay đổi thời gian biểu diễn đồng thời nhận ra cách làm cho buổi diễn luôn mới mẻ. Gần cuối danh sách kết quả tìm kiếm, cô tìm được trang web của trường trung học Amazon. Đối với sơ đồ cây logic trên, sơ đồ cây Có/Không tương ứng sẽ tạo ra các nhóm bằng cách trả lời các câu hỏi:
Chiều hôm đó, trong khi Kiwi tản bộ về nhà sau buổi tập, cô nhận được điện thoại của huấn luyện viên Zico: Xin chào, có phải Kiwi đấy không? Tôi có nghe thầy Jones nói rằng em đang nghĩ đến việc theo học ở Rio hay Amazon. Ông thốt lên: Về soạn đồ đi, Kiwi. Còn gì nữa nào? À, mình mua truyện tranh mất 4 đô-la mỗi tháng và lại tốn tiền mua nước ngọt sau mỗi trận khúc côn cầu vào thứ bảy nữa.
Cô thấy như không ai hiểu mình và đổ lỗi cho mọi người chung quanh khi rắc rối xảy ra. Khi sắp xếp các khoản mua sắm vào ma trận, lập tức cậu thấy rõ mình nên cắt giảm mua đĩa CD và game. Bước 3: Đưa Ra Giả Thuyết Về Cách Rút Ngắn Khoảng Cách Ấy Để Đạt Đến Mục Tiêu
Nhạc hay đấy, nhưng các cậu cứ chơi mỗi bấy nhiêu bài lặp đi lặp lại mãi… Các cậu phải khiến khán giả háo hức, sống động. Cô bắt đầu tự hỏi và nghi ngờ những giả định của mình. Thế rồi một điều kinh ngạc đã xảy ra: cuốn sách như một quả bom bùng nổ mạnh mẽ trong nhiều giới độc giả - không chỉ là những độc giả nhỏ tuổi như ban đầu tôi dự đoán.