5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ.Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không.Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh.Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng.Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa.
