Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận.Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh.Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có.Họ kinh doanh khách sạn.Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.