Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ.Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài.Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động.Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.Bà già vục đầu vào thùng rác.Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.
