Tôi đã thấu cái cảnh vào hàng cơm chỉ gọi món ăm rẻ tiền nhất và đêm ngủ thì gấp quần lại, để xuống dưới nệm, nằm đè lên cho nó có nếp, vì không tiến mướn ủi!.Nay xét về tâm lý thì vì đâu mà phương pháp của ông H.Rồi y trở lại phản ông, tố cáo ông, nói xấu ông, người đã cứu y khỏi khám.Và người bệnh đứng dậy và trở về nhà".Có phải Dempsey tự nhủ như vậy hoài mà hết được tâm bệnh chăng? Không, vì suông vậy thiệt chưa đủ.Bạn thử xem được không nào? Tôi xin nhắc lại bốn câu hỏi ấy:Phần đông đều dơ tay.Nhưng tôi bỏ ý định quyên sinh anh đi, quyết định lại Floride, hy vông sẽ nhờ đổi gió mà hết bệnh.Tôi tin bây giờ tôi đã nhận được chân giá trị của đời sống.Cố nhiên con gấu biết rằng chỉ có một cái tát là con chồn sẽ nát như tương.
