Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.
Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó. Có người cúi mặt bấm di động.
Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi.
Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Tôi không có bản lĩnh.
Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông.
Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Sợ không trả được? Không phải. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái.
Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi. Không phải ai cũng ít ngộ nhận…
Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi.
Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.