Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. Để chờ một sự thật tươi đẹp.
Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.
Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó.
Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Bị nghi ngờ cũng đáng. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.
Dừng lại vẫn là chơi. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được.