Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng.Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.Đã thế lại còn không chịu quay bài.Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong.