Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn.Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy.Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê.Ông lão giật thót mình: Ấm!Người bảo đời là một bát sơri.
