Chẳng cần gì nữa cả.Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn.Anh đang hạnh phúc.Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ.Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra.Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa.Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.
