Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về.Mẹ vòng sang bên trái tôi.Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã.Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá.
