Em vẫn biết là anh bất mãn.Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:Để chỉ ra chúng ta đều khổ.Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì.Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi.Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính.Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ.Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.