- Đúng vậy, anh bạn thơ ấu của tôi.Ông ngước nhìn những nhánh cây đu đưa trong cơn gió thoảng nhẹ của buổi ban chiều cùng những tia nắng lung linh trên thảm cỏ xanh mượt phủ đầy những cây cỏ bốn lá mềm mại như nhung trải rộng dưới chân, chưa bao giờ ông thấy lòng mình bình yên đến thế.Thế nhưng chẳng có điều gì xảy ra cả."Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!" - mọi người càu nhàu.Thật lạ thay, càng làm việc, chàng lại không còn suy nghĩ nhiều về việc cái nơi mà chàng đã vun đất, đã mang lại nguồn nước và đã làm quang cây cối liệu có phải là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc hay không.Nott sẵn sàng hạ bất cứ chướng ngại vật nào trên đường mình đi.Tôi chẳng có ý gì cả.- Chắc cậu còn nhớ là nhà tôi rất nghèo, nghèo hơn cả nhà cậu khi chúng mình còn sống ở khu phố đó.Thật vậy, chỗ đất chàng đã chọn chứa đầy đá.Người có thể nào dành chút thời gian để nói chuyện với con không?
