Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng.Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.Em chỉ thích những anh nho chín.Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua.Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi.Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II.
