Cũng là để thăm dò phản ứng. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu.
Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.
Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa.
Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.
Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình).
Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.
Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.
Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được. Tôi biết ông rất yêu vợ. Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình.
Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa.