Vậy phải để hết thời gian thu thập đủ tài liệu đã. Bởi vậy khi làm hai ổ bánh, tôi hỏi một bà hàng xóm cách nướng bánh rồi về làm. Từ hôm đó chị chỉ nghĩ đến thính giả.
Và đây là đoạn kết của câu chuyện. Bà Speer nói: "Hồi ấy tôi sung sướng nhất trong đời tôi. Kẻ mạnh khoẻ nhứt mà ưu phiền thì cũng hoá đau được, đại tướng Grant thấy như vậy trong những ngày sắp tàn cuộc Nam Bắc phân tranh.
"Bấy giờ tôi sống một đời hết sức hoạt động: tôi học phong cầm tại Đại học đường, tôi đảm nhận lớp dạy buổi tối trong trường kia, tôi mở những buổi diễn thuyết về âm nhạc cổ điển. Và tôi liền xin một chân bán hàng ở một tiệm lớn". Burton! Anh đã biết bí quyết đắc nhân tâm và diệt lo, để vui sống.
Cháu hỏi tôi: "Má làm gì đó?". Ông tuyên bố rằng chưa thấy một ai chết về chứng mất ngủ. "Phải khinh hẳn những chuyện lặt vặt, đừng để nó làm ta điên đảo.
Đoán chắc là tôi sắp điên. Đó, tôi chỉ làm được có vậy thôi". Nhưng sau mỗi lần hành động như vậy, tôi thấy tởm cái thằng tôi.
Ông William James - người cha của khoa tâm lý hiện đại - viết thư cho một bạn thân là giáo sư Thomas Davison rằng càng về già ông càng thấy "không thể sống không có Thượng Đế" được. Anh biết rằng phần trên đồng hồ đó có dựng hàng ngàn hột cát. Những kẻ ngu ngốc tất phải làm khác hẳn, vì nếu không được định mệnh ban cho một thỏi vàng mà chỉ ban cho một trái chanh, họ sẽ ngồi phịch xuống mà ta thán.
Bảy mươi năm sau, Henry Morgenthau, giám đốc quốc khố trong nội các của Tổng thống Franklin D. Phương pháp ấy đã đem cho tôi một kết quả thần diệu và trên 30 năm nay tôi dùng để diệt lo. Nhưng nhà tôi bình tĩnh nói: "Này mình, chúng ta đi lần này có nhiều người dẫn đường.
Người thứ nhất là ông A. Dưới đây là một cốt chuyện hay nhất do bác sĩ Harry Emerson Fosdick kể lại, một truyện về những thắng bại của một cây đại thụ trong rừng. Chàng "nhãi con" Charles Luckman từ nghề "cạo giấy" chỉ trong 12 năm leo lên ghế hội trưởng Công ty Pepsodent, lương mỗi năm 100.
Nói tóm lại: bắt chước những quân nhân Hoa Kỳ mà thường nghỉ ngơi; lấy trái tim bạn làm gương; nghỉ trước khi mệt tức là kéo dài quãng thời gian bạn thức, mỗi ngày thêm một giờ. Nếu không có cách nào thì tôi không thèm nghĩ đến nó nữa, quên nó đi. Nhưng về đời sống, đời sống hằng ngày của ông, thì Tolstoi 70 tuổi không khôn hơn Franklin hồi 7 tuổi chút nào.
Nhưng tôi không nóng nẩy và luôn luôn nhớ lời khuyên của bác sĩ: "Mỗi lần chỉ có một hột cát xuống thôi. Đã có lần tôi đem điều này hỏi ông David M. Ông đẩy qua một ngã tư và ngả thân ra đằng sau hầu ghếch miếng ván lên vỉa hè, thì vừa lúc ông bắt gặp mắt tôi đang nhìn.