Lòng yêu đó tự nhiên và chân thành tới nỗi tôi không thể không mến nó được. Nó tràng giang đại hải như một bộ bách khoa tự điển vậy. "Thiệt chỉ nhờ thịnh tình của anh em mà tôi được có mặt trong cuộc hội họp giữa các vị giám đốc cuả công ty và các vị thay mặt cho nhân viên, vì tôi không có cái may được ở trong nhóm trên hay nhóm dưới.
Nhưng má nó, một người nhà quê nghèo an ủi nó, ôm nó vào lòng, bảo rằng bà tin chắc nó có tài và đã thấy nó tiến tới rồi. Thử kiếm xem y có cái gì thực đáng khen không?". Nhất là những người bán hàng thường mắc tật đó nhiều lắm.
Tại sao các bạn không dùng một phương pháp tương tự kiểm điểm lại cách các bạn áp dụng những quy tắc trong tập này ra sao? Nếu các bạn quyết tâm làm, sẽ có hai cái lợi: Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc. Sau cùng ông mời tôi ở lại dùng bữa, đưa cho tôi một tấm chi phiếu và đặt tôi làm một bức vẽ khác nữa".
Hồi ông Théodore Roosevelt còn làm Tổng thống, ông thú rằng trong trăm lần, ông chỉ chắc xét đoán đúng được bảy mươi lăm lần là nhiều; khả năng của ông không thể hơn được nữa. Chàng thất vọng đến nỗi muốn giải nghệ đi bán xe cam nhông. Adoo, ông này thấy vui thích bội phần và kể lại như vầy: "Ông (Wilson) bảo tôi rằng ông sẽ sung sướng lắm, nếu tôi chịu nhận chức Tổng trưởng Quốc khố.
Trái lại, cứ khen không ngớt tài quản gia của bà, cứ khen thẳng ngay rằng bà hoàn toàn, đã duyên dáng mặn mà, đủ công ngôn dung hạnh lại còn là một nội trợ kiểu mẫu nữa. Kết quả của sự nghiên cứu đó chép trong một cuốn nhan đề là "Nguyên do của bất hòa trong gia đình" do ông G. Anh em cũng có trẻ trong nhà.
Cái giường đó là giường của nó. Mãnh lực của tư tưởng thật tối cao. Anh thử chơi đi, anh sẽ mau biết lắm".
Như tên tướng Al Capone chẳng hạn. Nếu một người cho một điều là đúng trong khi bạn cho nó là sai - dù bạn có biết chắc rằng nó sai đi nữa - thì bạn cứ nói như vầy: "Tôi không đồng ý với ông, nhưng tôi có thể lầm được. Đứa nhỏ khóc, la, chạy về mách má.
Chúng tôi được hân hạnh ông chiếu cố tới trong 14 năm nay. Ông trả lời bằng mấy dòng sau này: Đó là một sự rất đáng tiếc.
Trước khi từ giã ông, thì ông đã bán cho tôi một tấm thẻ hội viên. - Tôi cho họ biết rằng tôi sẵn lòng nghe họ giảng giải rồi sau mới cho biết ý kiến của tôi. Nhưng vài hôm sau, người quản lý khách sạn kêu điện thoại bảo tôi mang mẫu bánh lại để tính giá cả.
Nhưng ông Mahomey không nói ra như vậy, sợ mất lòng, mà lại thăm ông S. Tôi đã dùng đủ mọi chước: hết khuyến khích, rồi kích thích, rồi rầy mắng, chửi rủa, dọa đuổi. Đó, cách cư xử của bà Eugénie đem tới kết quả như vậy đó.