Sam rất được lòng khán giả bởi anh luôn thân thiện và hiểu ý họ. Nhưng rồi tôi tự biện hộ cho mình rằng ít ra cũng đã nói chuyện khôi hài giúp vui cho họ (có điều chả thấy ai cười). Trời ạ, nếu có một con ma vô hình lọt vào thao túng thị trường chứng khoán, ắt hẳn sẽ biến một kẻ vô gia cư hóa thành tỷ phú giàu cỡ Bill Gates chứ chẳng chơi.
Tin tôi đi, tôi biết điều này rõ lắm. Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều không gặp tình trạng đó. Một kế hoạch ngốc nghếch nhưng không hề ác ý.
Điều này chỉ làm phí thời gian của cô ấy và cả của bạn nữa. Sau khi bình tĩnh lại, ông nhắc tôi rằng linh mục thì sống độc thân và không cưới vợ. Tôi đã kể chuyện và hỏi câu hỏi trên với rất nhiều người, từ những nguyên thủ quốc gia đến những anh lính mới nhập ngũ.
Đôi lúc bạn tiếp xúc với người giàu có và nổi tiếng, thì việc của bạn lúc ấy không phải là đứng đó để run hay hồi hộp. Cuộc đàm phán của Herb thành công! Thật không thể ngờ một cậu học trò mười ba tuổi lại có thể lập luận đến thế! Thầy Cohen vừa lau mồ hôi trán vừa gật đầu đồng ý quên đi mọi việc. Mục đích quan trọng nhất trong giao tiếp là người khác phải hiểu được bạn.
Tôi biết mình phải kiềm chế cảm xúc lại. Edward Bennett Williams có phong cách nói mềm mỏng, nhỏ nhẹ và từ tốn. Nếu ngay từ ban đầu tôi hỏi Joe có yêu cha không, thì rất có thể tôi sẽ nhận được một câu trả lời chuẩn mực: Dĩ nhiên.
Và khi được nói thì, chúng ta lại thích được người khác chú ý lắng nghe. Nếu bạn nói về việc cái xe ủi tuyết của địa phương bỗng dưng chết máy ngay trước cửa nhà bạn, rồi bạn đã phải đấu khẩu với các nhà chức trách như thế nào…, có thể bạn sẽ là người khách sinh động nhất. Nhưng không phải ai cũng tốt bụng như thế.
Không phải bao giờ chúng ta cũng may mắn. Nhưng khổ thay, khi đối diện với người khách hàng đầu tiên trong đời mình, cậu bé 14 tuổi lại ngập ngừng, lắp bắp. Nhưng đến bây giờ tôi mới biết mặt chú rể đấy.
Đó chỉ là những cảm xúc và hồi tưởng trong ký ức mà tôi chia sẻ với gia đình Bob Woolf, như tất cả những ai từng rơi vào hoàn cảnh bối rối này. Đó là chia sẻ của tôi dành cho bạn. Joe và tôi thay phiên nhau tường thuật trực tiếp trận bóng theo cách đó cho đến hết hiệp một.
Tôi thức dậy, dụi mắt và ngó xung quanh… Ba giây sau, tôi nhảy chồm lên, nói lắp bắp: C… á… i…gì… th… ế… n… à… y…?. Thứ nhất, người nghe khổ sở vì không hiểu nổi. Thứ ba là, hãy lập một ban kiểm tra xem bạn đã nói những gì và nhanh chóng sửa đổi nếu như bạn lỡ nói một từ gì đó nhầm lẫn.
Tôi thấy mọi chuyện đều do tàu ngầm Đức gây ra cả. Tối đó chúng tôi buộc phải kéo dài chương trình thêm 15 phút nữa. Lên sân khấu đi nào! Anh muốn nói gì, muốn làm gì cũng được.