Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Vậy ra là tại những lần như thế này. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang.
Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá.
Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng.
Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Vậy ra là tại những lần như thế này. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.
Hôm nay chị bạn ra viện. Mà còn thua trắng về tài năng. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó.
Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Nhưng lại muốn súc tích.