Ông Adamson nhiệt liệt khen ông đã biết dùng tiền.Cuộc tình duyên đó chẳng nên thơ chút nào hết mà còn có vẻ mua bán nữa, phải không bạn? Vậy mà lại là một cuộc tình duyên sung sướng nhất trong những trang giông tố của hôn nhân niên giám.Tôi chỉ xin phí tổn cho một hướng đạo sinh, mà ông chịu phí tổn cho tới năm người và cả cho tôi nữa, ông lại còn cho tôi một tờ tín dụng trạng để tới châu u, lãnh một ngàn mỹ kim.Tôi sẽ để ông đi và tự nhận rằng tôi đã xét lầm ông., bán được máy cho một trong những nhà thương lớn nhất ở Brooklyn.Ông bạn già của tôi nói câu ấy, nay đã khuất, nhưng lời khuyên đó, bây giờ vẫn còn giúp cho tôi nhiều.Đánh bridge dễ lắm mà.Nhưng tôi dằn lòng xuống.Luật đó là: "Luôn luôn phải làm cho người cảm thấy sự quan trọng của họ".Về sau ra sao trong sử đã có chép.
