Sự tiếp tế thời gian mặc dầu rất đều đặn mà lại bị hạn chế một cách khắc nghiệt.Điều thứ nhì là phải vừa đọc vừa suy nghĩ.Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo.Tôi biết rằng theo lệ bạn có một giờ (mà sự thực thì thường là giờ rưỡi) vào giữa trưa để ăn cơm.Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E.Bây giờ thì tôi hết mắc cỡ rồi.Nhưng có nhiều mức độ.Mà thái độ của thầy là điều quan trọng nhất.trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.