Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.
Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Nó cũng không thích tôi lắm. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Họ ngắm nhau hồi lâu. Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều.
Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Sức khỏe phải tự mình giữ.
Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.
Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.
Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ.
Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau. Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm.
Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Để người ta phải nể. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.