Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào.Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông.Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng.Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.Nó cùng tham gia giải với bạn.Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?Không được đâu cậu ơi.
