Xnx

Lặng nhìn vợ yêu trở thành hầu gái của hai tên khốn nạn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Có lẽ đã đến lúc đi ngủ. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía.

    Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó.

    Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã.

    Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này.

    Tôi rất hay chảy nước mắt. Tất nhiên là mệt mỏi. Hồn nhiên đến đáng thương.

    Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.

    Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Thất vọng, tụt giá rồi. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.

    Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ.

    Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Đầu và da mặt bạn mát lạnh.

    Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap