Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí.Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi.Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán.Giờ ta muốn nghỉ một lúc.Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần.Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm.Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên.Là người thì nên thế.