Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn.
Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.
Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác.
Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Theo một cách của riêng em. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.
Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Tôi không có ý định ra đi.
Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Nhưng lí trí không cho phép. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.
Cơ bản là không muốn lắm. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn.
Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.