Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm.Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.Chả nghĩ nhiều cho ai được.Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau.Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này.Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ.Tôi cười khùng khục trong họng.Tôi bảo: Chào chú.Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.
