Và tôi cũng có thể tạo nên những may mắn khác. Nhưng sự may mắn đó lại không tùy thuộc vào chúng ta, đó là lý do tại sao nó không kéo dài lâu được. Chẳng có một cây bốn lá nào mọc được ở đây cả.
Nếu từ trước đến giờ chưa hề có một cây bốn lá nào mọc ở đây, nếu chưa ai từng tìm ra được nó, thì đó chính là vì tất cả những người đó đã luôn lặp lại những điều cũ kỹ, những điều mà những người trước đó đã từng làm. Và cuộc gặp gỡ này đã không đúng với tinh thần cây chuyện. Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đủ giúp chàng bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu tươi tốt.
Đoạn ông rút thanh kiến quý bên mình trao cho hiệp sĩ. Nó cần một dòng suối lúc nào cũng tuôn chảy để cung cấp nước cho nó. - Vì nếu ta không làm như vậy thì người sẽ không tin ta.
Anh quay đầu lại định bỏ đi vì nghĩ rằng nữ hoàng Sequoia không muốn trả lời. - Doanh thu cứ thế tăng dần lên. - Được rồi, ta tin nhà ngươi, nhưng ngươi không được làm ồn đấy nhé.
Đêm đen tỏa xuống bao phủ khắp khu rừng. Rất nhiều lần, và ngay cả bây giờ nữa, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Đó mới chính là sự may mắn thật sự.
Hai sự thật đó rõ ràng là rất mâu thuẫn nhau, nhưng sau khi thực hiệc những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẫn đó đã biến mất. Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ. Khi ngựa chạy, cây kiếm đã tạo nên một đường cắt sâu.
Tôi đã là người tạo ra các điều kiện để câu chuyện này đến với tôi, để chomay mắn có thể mỉm cười với tôi. - Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi cái điều vớ vẩn này. - Và điều quan trọng hơn cả là chính anh không hề mong rằng mình sẽ tình cờ tìm ra cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận cho mình.
"Cây Bốn Lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất. Câu chuyện may mắn này đã đến với cậu rất tình cờ. Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình.
Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc vào ngày mai. Sid - hiệp sĩ áo trắng, vẫn giữ im lặng cho đến khi Merlin quay sang nhìn chàng, cố đoán xem chàng đang nghĩ gì. Ta đã ngừng tìm kiếm, mất thì giờ vô ích.
Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này. Và tôi cũng đã chứng kiến sự hiệu nghiệm của nó ở không biết bao nhiêu người. Vì thế cả buổi sáng, chàng đi hỏi tất cả những sinh vật mà chàng gặp được trong khu rừng xem cây bốn lá còn cần những điều kiện gì để mọc lên ngoài đất, nước, ánh sáng và bóng râm ra.