Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.
Một số người giúp đỡ nhiều. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng.
Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Nó muốn khám phá tôi.
Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Có thể phơi phới niềm tin. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại.
Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người.
Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Chỉ là ta đang viết.
Không được, như thế người ta sẽ nói này nói nọ, ngại chết. Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Định dừng viết thì lại có chuyện. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân.
Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Cái giấc mơ của mình không mất.