Tôi hiểu thế và tôi khốn khổ lắm. Amar Schinfield nói trong mỗi nhiễm sắc thể chứa từ vài chục đến vài trăm "nhân" mà mỗi "nhân" có thể thay đổi cả đời sống của một người. Đoạn để cho đầu tự nhiên gập xuống, quay đi quay lại ít lần, như một quả bóng.
"Bây giờ con mới biết lòng yêu nước không đủ làm tinh thần con thư thái trước chết. Trước kia cô thường cằn nhằn về công việc, nhưng sau cô thôi hẳn. Cho đến năm 12 tuổi, mỗi năm tôi không có cắc rưỡi để tiêu riêng.
Bạn cho là lý tưởng quá, là ảo mộng quá không thi hành được sao? Không đâu. Tôi xin tiết lộ câu chyện về cô như cô đã thuật với tôi: Hiếu giới thiệu cho tôi hai cuốn How to win friends and influence people và How to stop worrying [1] đều của Dale Carnegie và kiếm cho tôi được cả nguyên bản tiếng Mĩ với bản dịch ra tiếng Pháp.
Cô nhức đầu, đau lưng, dã dượi muốn đi năm liền, không ăn uống gì hết. Cách đó giúp tôi nhận xét một cách lạnh lùng, khách quan và diệt được hết những cảm xúc. Ấy là ông Galen Litchfield, một trong những nhà doanh nghiệp thành công nhất ở miền Tây Mỹ.
Tôi còn nhớ vài lời tự chỉ trích mà tôi đã xếp trong tập ấy khoảng 15 năm trước. Trái lại, nó là tinh tuý của một triết lý sâu xa: "Tinh thần của ta ra sao thì đời ta như vậy". Tôi ước gì một bà cô của tôi - bà Edith - cũng dễ quên giận như Lincoln nhỉ! Bà và ông chồng tên là Frank sống tại mọt khu trại đdã cầm cố rồi.
William James nói: "Trời có thể tha lỗi cho ta được, nhưng bộ thần kinh của ta thì không khi nào có thể dung thứ cho ta hết". Hội biết tôi có máy điện thoại ở đầu giường, nhờ tôi thông tin giúp hội. Chuyện tôi vừa kể xảy ra đã lâu rồi.
Ông Samuel Johnson nói rằng: "Cái thói quen chỉ trông thấy bề tốt của mọi việc, còn quý giá hơn một ngàn Anh kim lợi tức một năm". Thế rồi ông thành công, thành công quá tưởng tượng: từ một chính trị gia còm của địa phương, ông đã trở thành một trong những nhân vật có tiếng nhất Hoa Kỳ, một người mà Nữu Ước thời báo đã gọi là "Công dân thành phố Nữu Ước được nhiều người yêu chuộng nhất". Chưa bao giờ tôi thấy một người vị tha hoặc sung sướng hơn ông ta".
Tôi hãnh diện đã làm được một thủ đoạn: câu được sáu con cá lớn. Khi làm việc, tôi đặt một chiếc mũ màu nâu trên bàn để luôn luôn nhớ rằng thân thể phải mềm như vậy. Từ lúc đó, tôi hết phải lo lắng, phấn đấu nữa.
Tuy nhiên, môn ấy sẽ có tương lai chắc chắn. Nhưng tôi sẽ không ngạc nhiên hoặc bất bình vì tôi không tưởng tượng được một thế giới vắng mặt những hạng ấy". Giê Su nói: Thiên đường ở trong lòng ta".
Sống một ngày là một ngày hấp hối. Lẽ cố nhiên, chồng bà chẳng phải là người hoàn toàn. Quy tắc 6: Nhớ rằng không có người nào chết vì thiếu ngủ hết.