Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ.Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.Bạn chưa làm được gì cho họ.Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa.Xé chừng chục trang thì bác tôi lên.Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ.