Sao lại xé sách hở con. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.
Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn. What Ive felt what Ive known never shine through what I know
Hồn nhiên đến đáng thương. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn.
Con nói chuyện với bác này. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống.
Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ.
Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện.
Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước. Con mèo nằm trên nóc tivi. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút.
Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Chả thằng nào là không biết quay cả. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.
Giọng trầm thường xuất hiện. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Dù biết là tạm thời thôi.