Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau.Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.Quần áo độ này mặc rộng ra.Y học bó tay… Mọi người cười thích thú.Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé.Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời.Không chung chung như những nhà mị dân.