Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được.Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết.Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận.Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn.Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác.cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
