Tôi là không gian trong đó mọi thứ đưỡc xảy ra.Và cái đó không thể biết về nó; vì nó đã chính thực là nó rồi.Hãy thực tập khong dán nhãn hiệu, bắt đầu từ những chuyện nhỏ.Sự bất hạnh luôn luôn cần một “cái Tôi”, được tạo ra bởi trí năng với một câu chuyện lâm ly tình tiết, một nhân vật chỉ có ở trong đầu bạn.Hãy sống và thực hành những gì mà Im Lắng đã nhắc nhở cho ta.Đây là một ngục tù mà trí năng của bạn tự tạo ra cho chính mình.Điều đó có nghĩa là bạn không nhận ra bên kia là một con người nữa, nhưng chỉ còn là khái niệm của bạn về con người đó.Chúng ta học được gì từ nhận thức này?Sự tĩnh lặng là nơi sự sáng tạo và giải pháp cho những vấn đề của bạn có thể được tìm ra.Khi sự chú tâm của bạn cắm rễ sâu sắc vào Phút Giây Hiện Tại, lúc đó trong bạn sẽ có một sự sáng suốt cao độ.
