Nhưng cần nhất là bạn phải tốt tự bản chất và tiến thân theo một chương trình sống sáng suốt. Có nhiều người rất hèn hạ bất kể nhân cách của mình miễn sao được ân huệ thôi. Có bộ phận lớn lên cách độc lập.
Người dâm ô còn mất bao nhiêu đứctính tốt đẹp khác để làm nên trên đời. Khi lớn lên trên bước đường đời, người nam tỏ ra dè dặt cẩn thận hơn người nữ. Hai câu Nguyễn Du đặt vào miệng Hoạn Thư nên sửa lại một chút và chỉ để dùng cho nam giới:
Bảo xong, họ ngồi xuống thụ giáo tiếp. Sức khỏe hay nói đúng hơn sinh mệnh của con tùy sức khỏe và sinh mệnh của mẹ. Ta thử coi họ lật hạ cái gì.
Phải nói thẳng là chiến dịch ái tình đang rần rật diễn ra trong xã hội học đường ở thành thị cũng như thôn quê ngày nay. Hái hoa hường trong gai lá rậm. Thấy bạn vui vui, hơi tử tế, hy sinh chút ít, vội cho là bạn tốt.
Bỗng một bóng hồng đáp xuống bến tình nàng: chàng Berbanotte. Nói vậy tôi vẫn đề phòng một số nhỏ, rất nhỏ bạn trai tướng diện đ àn bà, cótính tình phụ nữ, ăn nói điệu cô gái, đi đứng như tiểu thư. Tất cả những gì không bị pháp lý, dư luận cản ngăn thì họ cho phép họ làm hết.
Nếu hỏi những đường nét tương lai của họ ra sau, họ sẽ lúng túng. Họ bất mãn vì cô kia xấu mà làm kiêu, còn cô khác đẹp lộng lẫy mà hung dữ. Bài vở thầy giáo rầy họ mãi, bảo phải kỹ lưỡng.
Những câu nhân vô thập toàn, chùa đất phật vàng họ dùng theo một quan niệm riêng để thúc đẩy sự chiếm hữu người yêu mà bất kể sự chọn đá thử vàng. Tất cả những nhận xét trên nói đến xu hướng ái tình thuần túy nhất của bạn trai. Nếu muốn gia nhập vào cơ quân của hoa huệ, bạn phải nhận mình là phái yếu.
Cánh rừng bị màn đ êm bao phủ đã huyền bí lại bí hiểm hơn. Họ thả diều xong, bắt đầu kiếm trúc làm ống thụt. Nếu sánh với người nữ thì người nam khi bạn tri kỷ ly trần, khổ buồn lâu năm hơn.
Người có lương tâm tế nhị không thể tưởng tượng được đời sống ô uế về xác thịt của những nam thanh mà người ta hay gọi là bọn cô hồn. Giáo dục đâu có ý nghĩa là chỉ biết tiêu cực trừ tật xấu. Tuy nhiên có một số nô lệ trang sức, không thua bạn gái.
Họ cũng trông thấy trong đó có sự vui vẻ, trẻ trung. Thế mà khi viết những cánh thư tỏ niềm ái ân thì chẳng những lẹ như Kiều (vạch da cây vịnh bốn câu ba vần) mà còn đầy hình ảnh, màu sắc, văn chất, văn khí, đủ điều. Còn chết vì đ àn bà như Từ Hải ta còn hồ nghi là chết kiểu tiểu thuyết.