Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.(Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).Và thế là xảy ra những thảm trạng.Tôi kệ tôi dắt tôi đi.Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương.Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền.Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi.