Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được.Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.Họ là mỗi con người.Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ.Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu.Này, mày bê cái kia cho chú.