Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Tại sao mọi người lại ngủ được. Lần sau không thế nữa nhé.
Có người ngửa mặt trông trời. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng.
Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không.
Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Cũng có hôm ngủ khá say. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.
Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Có lẽ mình nên im lặng. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được.
Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Để không bao giờ khuỵu xuống cả.
Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung.
Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi.