Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.
Họ bảo cắn là anh không thể không cắn dù có thể anh kinh tởm hành động đó. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt.
Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.
Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang.
Nhất quyết phải cạo râu. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.
Đó là một sự chuyển đổi quan trọng. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Chứ không thở dài như những người thân…
Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.
Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ. Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.
Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.
Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.