Bà ấy: "Tôi quê quán ở Concord. Tôi đoán sai thì đây ông cứ chặt tay tôi đi. Như tên tướng Al Capone chẳng hạn.
Mấy khách hàng khác cũng vậy, trừ một người nhất định không trả một đồng nào hết. Roosevelt, rồi cho kỹ sư W. Cho nên ông John Wannamaker, một thương gia lớn, có lần đã tự thú: "Từ 30 năm nay, tôi đã hiểu rằng: sự chỉ trích chẳng ích lợi gì hết".
Còn theo bác sĩ Popenoe, một trong những nhà thông hiểu nhiều nhất về hôn nhân, thì những nguyên nhân chính của sự bất hòa đó, phần nhiều là: 1. Ông Smith đã dùng cách thách đố. Khi đọc những thuyết của Einstein tôi sinh ngờ cả bản cửu chương là không đúng nữa.
Lòng yêu đó tự nhiên và chân thành tới nỗi tôi không thể không mến nó được. Như vậy để làm cho sự học biến thành một trò chơi hứng thú. "Ông Blank thân mến.
xin ông có lòng tốt. "Nghĩ kỹ, tôi cũng không đồng ý với tôi về bài đó. Nếu ngồi lâu quá năm phút thì đừng có hy vọng gì thành công hết.
Các nhà chính trị Đức hoảng sợ. Có khi chỉ cần ông chồng buổi sáng, khi đi làm, giơ tay lên chào vợ một cái cũng đủ làm cho cái hố giữa họ khỏi mỗi ngày một sâu". Những đức lang quân ở Mỹ nên noi gương bà.
Vậy mà tôi thấy và các bạn cũng thấy có những nhà buôn không ngần ngại mướn những cửa hàng xa hoa, chú trọng về sự buôn hàng với cái giá hời nhất để có thể bán rẻ, mà vẫn lời, cửa hàng họ trưng bày lộng lẫy, họ tiêu hàng trăm đồng vào công cuộc quảng cáo, mà rồi rốt cuộc, mướn những người làm công không biết nghệ thuật "nghe", ngắt lời khách hàng, cãi lại họ, làm mất lòng họ, như vậy có khác gì đuổi họ ra khỏi cửa hàng không? Tại những cao lâu đó, khách ăn được đãi như người lương thiện, biết trọng danh dự. Mà có ai cầu tôi cải chính đâu! Tôi bảo ông ta rằng câu đó của thi hào Shakespeare.
Hai sự đó không có chút liên lạc gì với nhau hết. Mười lần thì có tới chín lần những đối thủ, sau cuộc tranh biện, vẫn tin chắc rằng mình có lý. Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái đó.
Tất cả những cái đó mất thì giờ lắm. Và ông không bao giờ quên chuyện đó hết. Rồi Hoàng đế siết chặt tay Von Bulow, không phải một mà nhiều lần, Guillaume II đã xúc động tới nỗi, trong ngày đó, có lần giơ hai quả đấm lên nói: "Nếu kẻ nào đó nói bất kỳ điều gì xúc phạm tới Vương hầu Von Bulow, thì Trẫm sẽ thoi vào mặt nó!".
Để cho công việc của ông được dễ dàng, tôi đã biên đàng sau bức thư này ít câu hỏi rất giản dị. Carnegie tức khắc trả lời: "Thì đặt là Công ty Pullman tất nhiên rồi". Người đó, cũng không xa lạ gì với bạn.