James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông:Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ.- Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian.Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.James hiểu những công việc còn lại mà anh sắp sửa giao cho các nhân viên của mình sẽ khó khăn hơn trước.Vì thế, anh bắt tay vào chuẩn bị thật kỹ những phạm vi yêu cầu đối với từng công việc trước khi giao việc cho họ.James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.Sự khác biệt lớn nhất mà James tự nhận thấy ở bản thân mình đó là anh không còn phải ngồi lì trong văn phòng suốt cả ngày để giải quyết một khối lượng công việc đồ sộ, đồng thời anh đã tạo được thói quen khen tặng, động viên và lắng nghe nhân viên nhiều hơn để tìm ra những giải pháp tốt hơn cho công việc.Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả".Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa.