Sau một bữa tiệc nấu khéo, các ông thường cho gọi người làm bếp vô phòng ăn để khen ngợi họ. Họ thấy các em đốt lửa, cũng bắt chước đốt và khi đi thì quên không dập. Kết quả tốt hơn vô cùng.
Như tên tướng Al Capone chẳng hạn. Phải dùng những máy mà nhiệt độ không cao quá giới hạn mà "Hội chế tạo điện cụ" đã định, phải không ông? Người thợ hớt tóc, thoa xà bông thiệt kỹ rồi mới cạo râu.
Duvernoy, một trong những nhà làm bánh mì lớn nhất ở Nữu Ước. Trong những lớp học của tôi, đã được nghe vài y sĩ công nhận lời đó. Khi tôi ra về, thầy ấy nói thêm: "Thưa ông, quả đã có nhiều người khen tóc tôi".
Đó là quy tắc thứ 12. Vậy mà một bức thư của ông gởi đi có chép lại ở dưới đây, đã được 42 phần trăm thư hồi âm! Nghĩa là mầu nhiệm tới gấp hai. Một cuốn sách đó đập vào óc người ta một cách mạnh mẽ, vui vẻ và rõ ràng hơn là cả đống lý luận và con số.
Chính ra, dù ông có ý tưởng đó, tôi cũng vẫn có gan dùng ông. Tôi đề nghị với ông như vầy. Thứ nhì: các bạn sẽ nhận thấy rằng khả năng của bạn làm đẹp lòng và dẫn dụ người khác sẽ nẩy nở, rực rỡ như bông đào về tiết xuân vậy.
Thất vọng, người bán xe lại hỏi ý những bạn theo học lớp giảng của tôi. Chính ra, dù ông có ý tưởng đó, tôi cũng vẫn có gan dùng ông. "Tôi lấy làm vinh dạ được ở trong nhóm anh em, tôi đã lại thăm gia đình anh em, chúng ta gặp nhau ở đây như những bạn thân.
Hamilton và ông Keneth Macgowan viết. Cửa he hé mở, để thò cái mũi của một bà già ra. Ta sẽ bịp chúng dễ như chơi".
Cho nên, ta càng làm cho một người nói nhiều tiếng "có" bao nhiêu thì người đó càng dễ thuận ý theo đề nghị của ta bấy nhiêu". Tôi do kinh nghiệm mà biết rằng sau khi đọc bức thư đó, có vài bạn đã dùng phương pháp đó như cái máy thiếu hẳn vẻ tự nhiên: họ không dùng những lời khen tặng thành thật mà lại dùng một lối nịnh hót dối trá và ti tiện. Xin các bạn để ý rằng tôi không hề xin giảm giá nhé.
Giá tôi có thết tiệc một vị Hoàng hậu thì anh cũng tận tâm đến vậy là cùng. Đừng tỏ ý kiến của mình ra nữa, trái lại nên hỏi ý kiến của y. Thành thật gắng sức xét theo quan điểm của người.
Đại tướng Hooker đã có những lầm lỗi nặng và Tổng thống muốn sửa trị người hữu dõng vô mưu cầm vận mạng của cả một dân tộc đó. Không có một người nào nghe những lời đó mà giận dữ được! Có nên thử liều hay không? Ông Smith thấy do dự như vậy, ngả lưng trên ghế, mỉm cười nói: "Này ông bạn, tôi biết là ông sợ.