Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong.
Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại.
Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.
Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.
Sáng được bác cho ngủ bù. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.
Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.
Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Như thể kéo một con vích lên bờ.
Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Bạn không muốn cãi lại.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.