Chính tôi cũng đã học chút ít về thuế má, quốc khố. Vậy muốn cho người khác theo ý kiến của bạn, xin bạn theo quy tắc thứ năm sau này: Tôi có vài bức vẽ phác đây; xin ông cho biết tôi nên thêm bớt ra sao để được vừa ý ông".
Chính nhà tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp của chúng tôi. Như trường hợp của ông Eugène Wesson. Và "ông Copper" thích được gọi như vậy lắm.
Bà quý của cải của bà, chỉ vì của đó làm cho đời sống của người bà yêu được dễ chịu hơn. Sau cùng ông ta phải nhận rằng tôi có lý, nhưng lúc đó tôi phải ra về, không kịp cho ông ta biết kết quả cuộc điều tra của tôi. Nhiều năm kinh nghiệm đã dạy cho tôi rằng không thể nào làm đổi ý kiến của bất kỳ một người nào, dù người đó thông minh học thức tới đâu đi nữa! Xin các bạn nghe chuyện ông F.
Chỉ cần có trí nhớ và biết suy xét. Một buổi trưa, có việc đi qua các xưởng của ông, ông bắt gặp một nhóm thợ đương hút thuốc, mà ngay trên đầu họ có tấm bảng đề "Cấm hút thuốc". Nhưng bà ấy có thêm rằng, chị không siêng năng, nhà không bao giờ lau chùi kỹ.
Nàng bỏ tiền đồ rực rỡ trên sân khấu để yên chữ vu quy. Tôi sẽ chứng rõ rằng. Trong cuốn "Ký ức cuộc đời sống chung với Maeterlinck", bà Georgette Leblanc kể chuyện một sự thay đổi dị thường trong đời một cô bé nước Bỉ.
Nhưng vài hôm sau, người quản lý khách sạn kêu điện thoại bảo tôi mang mẫu bánh lại để tính giá cả. Nhưng, Emerson nói, "lễ phép tức là phải chịu nhiều hy sinh nhỏ". Trong tình hình khẩn trương như vậy, trong không khí bừng bừng thù oán đó, Rockefeller quyết lấy lòng và giải hòa với họ.
Nàng bỏ tiền đồ rực rỡ trên sân khấu để yên chữ vu quy. "Xin nâng niu, săn sóc bạn trăm năm của bạn". Bây giờ người ta không biết xây nhà đẹp như vậy nữa.
Rockefeller cũng theo cách đó, khi ông muốn xin nhà báo đừng chụp hình con ông. Ai cũng biết điều đó, vậy mà chúng ta lễ phép với người dưng hơn là với người thân trong nhà. Lúc đó, cha mẹ mới tự hỏi: "Làm sao cho nó muốn sửa đổi được".
Xin bạn nhớ kỹ điều này: Roosevelt luôn luôn hỏi ý những người cộng tác và tôn trọng ý kiến của họ. Thiệt đáng tiếc, và tôi thay mặt cho hãng, xin lỗi ông. Các nhà chính trị Đức hoảng sợ.
Đem giải phẫu bộ óc, thì có một nửa số người điên cũng bình thường như óc chúng ta. Tôi không hề nói tới bánh của tôi. 000 đồng thì nên lắm.