Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ.Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người.Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình.Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.Bắt đầu nghe những tiếng động khác.Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
