Cặp giò kia phàm tục quá.Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.Bạn phân vân không biết chọn cái nào.Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi.Cửa ải đầu tiên là bác trông xe.Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình.Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.