Đã thế lại còn không chịu quay bài. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.
Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Tôi thấy thế là tốt. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác.
Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền.
Cháu bảo: Để cho đẹp ạ. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…
Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Dùng cứt thì không hay lắm. Nhiều điểm rất giống tôi.
Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Cái thùng rác lở loét hơn. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.
Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt.
Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé.